Biết nhận lỗi và sửa lỗi

Hồi nhỏ, bố hay nói, “khi bố giơ cái roi lên là phải hiểu”, mẹ cũng hay nói “chỉ cần mẹ đưa ánh mắt là biết”. Hiểu với biết mà bố mẹ nhắc tới nghĩa là nhận ra mình đang làm điều sai, dừng lại, nếu có thể thì sửa lỗi, hay ít nhất là lần sau đừng có lặp lại lỗi tương tự nữa.

>>> Xem thêm: Những người bạn đáng yêu

Để có được dấu hiệu “cái roi” hay “ánh mắt”, bố mẹ mình hẳn đã rèn rũa mình vào luật lệ, rằng có những điều mà vi phạm nó sẽ để lại những hậu quả, có thể là liên quan đến an toàn về tính mạng, có thể liên quan đến vệ sinh – sức khỏe, dần lớn lên thì mình hiểu những luật lệ đó giúp mình bảo vệ nhân phẩm của mình cũng như tôn trọng nhân phẩm của người khác – rằng chúng ta là những con người bình đẳng và gia nhập xã hội với những vai khác nhau.

"Cái roi" hay "ánh mắt", bố mẹ đã rèn rũa chúng ta vào luật lệ
“Cái roi” hay “ánh mắt”, bố mẹ đã rèn rũa chúng ta vào luật lệ

Mình tự hào vì được bố mẹ nuôi dậy cẩn thận, đủ để mình biết sợ – vâng lời, đủ để mình tự tin và dám cởi mở với thế giới, mặc dù họ cũng đủ-không-hoàn-hảo để mình không ngừng tìm kiếm, tìm hiểu nội tâm cũng như mối liên hệ người – người. Cũng như mình tiếp tục điều đó với thế hệ sau của mình

Sau này, bố tiếp tục dạy rằng, mỗi buổi tối, trước khi đi ngủ, đều nên vắt tay lên trán để xem lại những việc đã diễn ra trong ngày, suy nghĩ về tính đúng / sai để tiếp tục tu sửa bản thân. Những điều bố nói dần củng cố sự suy tưởng, ý nghĩa biểu tượng mở rộng và lớn lên tiếp thành những ẩn dụ, nói 1 hiểu 2, hiểu 3… và thật thú vị khi người ta trao đổi với nhau một cách ý nhị mà sâu sắc.